[Truyện Liên Minh Huyền Thoại] Câu chuyện ở Piltover – Chap 10 | Net Game 360

0
18

[Truyện Liên Minh Huyền Thoại] Câu chuyện ở Piltover – Chap 10

Tác giả: Net Game 360

TRUYỆN LMHT : CÂU CHUYỆN Ở PILTOVER

Truyện dài nhiều kỳ, không can dự đến các truyền thuyết của nhân vật

CHAP 10

vvv

SƠ LƯỢC NHÂN VẬT

 so luoc nhan vat - 2

vvv

Caitlyn vừa nhìn thấy Vi ngã từ trên xuống, cô không nghĩ ngợi thêm phút giây nào, cả cơ thể chuyển động theo cảm tính liền nhảy theo. Nhưng bản thân Vi đã kiệt sức, hiện tại không thể làm gì khác. Còn Caitlyn cúi người xuống để có thể bắt kịp được Vi, chính bản thân và ý chí bất khuất của chiến binh, Vi hét to lên, bắt lấy tay của Caitlyn :

– Ngu xuẩn, ta có thể tự lo, tại sao không ở yên trên đấy.

– Nếu có thể tự lo, chị đã không phải rơi tự do như bây giờ.

Vi không thể giả vờ lời được Caitlyn, nhưng hiện giờ không phải lúc để tâm sự, Caitlyn nhanh chóng lấy ra viên dịch chuyển còn lại :

– Đây, Vi, mau lên…

Tia sáng hi vọng đã có, Vi hiểu ngay tình thế nguy hiểm bây giờ, cầm lấy bóp nát nó trong khoảnh khắc. Cả hai thấy cả người gần như tan biến, nhưng đã gần tiếp đất rồi, chỉ vài giây là quyết định. Thế rồi, họ biến mất trong làn khói. Từ trên cao nhìn xuống, có chành dáng ai đang quan sát cả hai người từ khi họ bắt đầu lên ngọn núi này, là một thực thể của mùa đông lạnh giá, vị thần của Freljord trải qua bao thế kỷ, là Anivia. Đương nhiên với Anivia, việc thấy con người chết trước mặt của cô là không thể, nên hãy yên tâm nếu như Vi và Caitlyn dẫu không có cách nào, cô ta cũng cứu sống họ, vì Anivia nhận ra mũi tên mà cả hai cắm xuống trên đỉnh núi này. Anivia quay đi, nhìn lại mũi tên, là các dòng chữ cổ.

“Chiến tranh sắp xảy ra, Lissandra” – Anivia thì thầm, vậy là sắp xảy ra nội chiến nữa sao ?

 

vvv

Nhắc về Vi và Caitlyn, sau khi họ dịch chuyển, họ đã về đâu ? Trong căn phòng của Caitlyn, xuất hiện vài làn khói mờ ảo, và lần này Vi và Caitlyn đã rơi trên giường của cô. Cả hai vẫn chưa hết bàng hoàng, từ từ mở mắt, Vi ngồi dậy, cô nhìn mọi thứ xung quanh, biết rằng mình đã thành công, nhưng Caitlyn vẫn nằm co ro :

– Dậy nào, Caitlyn.

– Chúng ta… chết rồi sao… Vi…

Vi lắc đầu :

– Uhm thì chết, nhưng ta sắp chết đói rồi, nếu như cứ nằm ra đó.

Caitlyn ngồi dậy, cô nhìn vào mọi thứ, nhận ra đó là căn phòng của mình. Thật vui mừng, cô nhảy lên cô lấy cổ Vi.

– Được rồi… ta không sao rồi, em bình tĩnh lại nào…

Caitlyn đứng vậy một hồi, rồi buông Vi ra. Vi chạy vào phòng mình tháo cặp găng tay rồi, rồi lấy vài bộ xống áo
khác, cô vào nhà tắm. Vòi nước bật lên, ngâm mình trong dòng nước ấm đang tuôn ra, bao mệt mỏi như tan ra vào lúc này. Chuyến đi vừa rồi cả hai trải qua bao nhiều cảm xúc, có vui, có buồn, gặp gỡ được những người bạn mới, với Vi thì Tryndamere là người độc nhất chịu được một đòn của cô mà vẫn đứng dậy, còn Ashe thì sao nhỉ ? Là một cô gái tốt, một vị nữ vương
được người dân kính trọng. Thế rồi, cánh cửa phòng tắm mở ra, Caitlyn bước vào, cô cười híp mắt :

– Cho em vào với nhé !

Vi chẳng nói gì, cô quá quen với việc này rồi. Cô hỏi lại Caitlyn :

– Em đã làm gì ăn chưa ?

– Ờ thì… sau khi ra ngoài, cả hai sẽ có một bữa no thôi.

– Hi vọng là vậy. Nhưng này, làm sao em lại có thể nhảy từ cái vách núi cao như vậy xuống ? nếu như bản thân ta không bắt được em thì thế này đây ?

Caitlyn im lặng, cô ấy cười. Vi gõ nhẹ vào đầu Caitlyn :

– Đừng làm chuyện ngu ngốc nữa, ta sẽ không sao cả.

– Nhưng làm thế này chị có thể sống sót như vậy…

Vi bật cười :

– Một lát ra dùng bữa xong, hãy ghé phòng thí nghiệm của Heimerdinger…

Một hồi sau, cả hai dùng bữa do Caitlyn làm. Lúc này cô mới nhớ ra một việc, Caitlyn chạy vào phòng mình, cầm ra một mảnh băng sáng loáng :

– Chị Vi, đây là của Ashe đã tặng riêng em đấy !

– Nó… là gì vậy ?

– Một mảnh băng thạch ngàn năm, vật này rất hiếm đấy…

Vi vẫn chưa hiểu :

– Ở nơi Ashe ở, các mảnh băng điển tích tụ nhiều năm ở các hang động. Đương nhiên chúng rất dễ vỡ, họ dùng các loại băng phách đấy, chiếc xuất từ chúng để chế thành rượu. Còn mảnh băng này rất hiếm, nó rất cứng, gần như không thể phá vỡ bằng cách thường và không bao giờ tan khi gặp lửa…

– Vậy dùng nó làm gì – Vi hỏi.

– Chắc… làm lạnh rượu trước khi uống thôi.

Cả hai cười phá lên, dùng một vật như vậy để làm việc thay các viên đá… Khi cả hai dùng bữa xong, Vi và Caitlyn rời nhà đến nơi ở của Heimerdinger.

– Sao chị thấy như… thiếu vô khối đó nhỉ ?

Caitlyn không hiểu :

– Cái sự yên bình này… có vẻ chán chết được…

– Thôi nào, chị lại nghĩ về ai nữa sao ?

Vi không giả vờ lời, thật sự thì Vi đang nhớ về Jinx, dù có thế nào, Jinx hiện tại cũng do sai lầm của Vi ngày trước. nếu như thật sự cô không bỏ đi, cô vẫn chăm sóc Jinx thì sao ? Liệu Vi có thể gặp được Caitlyn như ngày nay hay vẫn là kẻ ngoài vòng pháp luật ? Dù chuyện gì đã xảy ra, cũng không thể thay đổi được, Vi biết điều đó. quá khứ không hẳn là để hoài niệm, nó khiến cho ta có một cách sống tốt hơn. Và hai người họ đã đến trước phòng thí nghiệm của Heimerdinger.

“Cả hai là ai, đến gặp ông chủ có việc gì ?” – Máy tính hỏi.

– Kêu ông ta mở cửa bằng không tao đập nát mày ra…

Heimerdinger nhìn qua máy tính :

– Ô kìa, hai người còn dám tới đây, lấy trộm các viên dịch chuyển rồi biến mất.

– Thôi này ông già, mau mở cửa ra nào.

– Ta không mở.

Rồi Heimerdinger ngắt kết nối. Vi và Caitlyn đứng ngoài, nhưng Vi đâu dễ bỏ qua, với cặp găng tay, Vi dễ dàng trèo vào trong, cô nắm lấy tay Caitlyn đưa vào. Đã tới cửa chính, Vi gõ cửa, Heimerdinger vừa mở ra thấy Vi và Caitlyn, liền đóng sầm lại.

– Này, mau mở cửa ra.

– Ta không mở đấy.

Mọi thứ gần như im lặng, Heimerdinger tin rằng cả hai rời khỏi, ông bước đi, nhưng được vài bước, cánh cửa đã bị Vi đấm văng vào bên trong, va phải Heimerdinger làm ông bất tỉnh nhân sự :

– này thì không mở…

Caitlyn nhìn thấy Heimerdinger nằm dưới đất :

– Vi, chị làm ông ấy ngất rồi kìa.

– Đâu… ta đâu cố ý. C-Chỉ lỡ tay thôi, làm sao mà dễ chết vậy chứ !

– Mau lên, xem ông ta có sao không ?

Cả hai đưa Heimerdinger vào bên trong, ông ta dần tỉnh lại, thở dài :

– Không khi này cô cho ta yên cả, Vi à.

Vi ra điều làm tịch không nghe ngó lơ, Heimerdinger nói tiếp :

– Hãy mau nói chuyện gì nhờ ta, rồi đi khỏi đây, ta không có thời gian rãnh đâu.

– Tại sao, ta không thể sử dụng được lá chắn mà ông lắp vào ? giảng giải
xem này ?

Heimerdinger nhìn sơ qua cặp găng tay :

– Cô có biết… nó vận hành chẳng kém gì lá chăn mà ta lắp ở Piltover không ? Mỗi lần sử dụng, nó sẽ lấy đi một nửa năng lượng của cặp găng đấy, nhưng cô xem, cặp găng này chẳng còn lại bao nhiêu cả, hãy về nhà đi.

– tại sao không nói ta sớm ?

– Cô có hỏi ta đâu ?

– Ơ, cãi hay nhỉ, hay đợi ta phá nốt cái cửa chính đây…

Heimerdinger ngớ ra :

– Tôi đùa ông đấy, ông già, vậy được rồi, mở cửa cho chúng tôi nào, về cái cửa này tôi sẽ sửa sau cho ông.

Rồi cả hai bước ra, Heimerdinger đóng cửa lại khi cả hai rời khỏi. Caitlyn lúc này hỏi Vi :

– Về cái lá chắn… là từ trường năng lượng hả chị Vi ?

– Không hẳn đâu, thứ này lợi hại hơn nhiều, có thể bảo vệ ta mọi lúc đấy, dù có bom, đạn hay cả tên lửa, nó vẫn đỡ được cho ta hư hại, và dùng năng lượng của cặp găng thay cho lá chắn nên không thể tùy tiện sử dụng được…

– T-Thật vậy sao ?

– Đúng vậy, nhưng khi rớt xuống từ trên đỉnh núi, ta lại chẳng thể nào bật được, vì nó không còn năng lượng nhiều.

– Ra là vậy… hèn chi mà…

Vi giận lên :

– Ta chưa hỏi tội em, dám lao từ trên xuống đấy.

Caitlyn cười, cả hai đi vài vòng ở Piltover rồi mới về. Ở đây có nhẽ
quá quen thuộc với họ nhưng kỷ niệm về chuyến đi đến Freljord thì họ sẽ chẳng bao giờ quên được, gần đến tối, Vi và Caitlyn vào nhà. Họ cười nói rất vui vẻ, cho đến khi trên cánh của nhà của họ, một vật khiến cho Vi kinh ngạc. Là lọn tóc của Jinx, nó vấy máu và treo trên cánh cửa, cùng với lời nhắn :

“Vi, liệu mày có thể không ?”

Caitlyn không hiểu cho lắm, nhưng thấy Vi chết đứng :

– Chị Vi… có chuyện gì ?

– Jinx… con bé đó, nó gặp chuyện rồi…

vvv

Vi không ngừng run lên, vừa sợ hãi, vừa tực giận. Lúc này Caitlyn mới để ý rằng đuôi tóc trên của là của Jinx. Vi lật mặt sau tờ giấy, vài dòng chữ nữa để lại, hai nét chữ trên hai mặt giấy của hai người khác nhau.

“Chào cô nàng xinh đẹp, Vi à, đừng ngạc nhiên và đừng hỏi ta là ai, ta chỉ làm chút công việc cho người bạn của ta. Nếu muốn gặp lại Jinx, hãy ghé nơi ở Dr. Xavier Rath, hi vọng cô vẫn nhớ cái tên này”

Ở dưới hắn không ghi tên của mình, chỉ vọn vẻn hai chữ “T.F”. Vi bắt đầu hoang mang, cô cầm lấy nắm tóc của Jinx, mở cửa và chạy nhanh vào nhà. Caitlyn đuổi theo :

– Vi, chị làm sao vậy, hãy bình tĩnh lại nào…

Vi không giả vờ lời, cô chạy nhanh vào phòng, tìm ra vài thứ bỏ vào người, rồi bước ra đến cửa. Caitlyn vẫn đi theo, giữ Vi lại.

– Hãy để em theo chị, Vi…

Vi quay lại :

– Lần này hãy ở lại chờ ta, đừng đi theo.

– Không được, chị đã nói không rời xa em nữa mà Vi !

– Đã nói không được, hãy ở lại đây đi.

– Nếu chị không đồng ý, em sẽ không vào nhà…

Caitlyn không nhượng bộ, không nghe lời của Vi nói, cô đòi theo Vi cho bằng được. Cả hai đọ mắt một hồi, Vi thở dài, gật đầu :

– Hãy vào nhà đi, chuẩn bị toàn bộ rồi xuất phát.

Caitlyn mừng rỡ, cô dẫn Vi vào phòng mình, cô kiểm tra lại toàn bộ từ khẩu súng, và chắc chắn rằng nó không có cuộn đề bất trắc nào. Cô nắm tay Vi chạy ra :

– Được rồi, ta đi…

Caitlyn không nói dứt câu, Vi đã ôm hôn lấy cô. Caitlyn bất thần
nhưng, cô cũng say theo Vi, rồi bất hốt nhiên :

– Chị Vi… chị vừa cho em… dùng thứ gì vậy…

Rồi Caitlyn ngã ra, Vi đỡ lấy cô, đặt lên giường.

– Xin lỗi Caitlyn, hãy ngủ một giấc đi.

Cô đóng cửa lại cho Caitlyn, khóa cẩn thận. Rồi mang theo mẫu giấy đến phòng thí nghiệm của Heimerdinger.

– Ông già, mở cửa ra mau.

Heimerdinger từ trong nhìn ra ngoài, ông nói lại bằng máy tính.

“Cô còn muốn phá ta nữa sao Vi, ta không mở đâu”

Vi hằn giọng :

– Ta không có thời gian với ông, mau mở ra, bằng không ta phá nát cái phòng nghiên cứu đấy !

“Lại còn hăm dọa ta sao, cứ ở ngoài đi Vi…”

Heimerdinger bật điện cao thế vào cánh cửa, nhưng Vi không lùi lại :

– Tại ông ép ta nhé Heimerdinger.

Từ trong, ông nhìn ra, Vi đang dùng sức vào tay phải, không lẽ cô ấy muốn phá cửa thật.

“này này, cô định trẫm mình đấy sao”

– Câm mồm lại và chờ ta vào…

Rồi một đấm tung ra, nhưng cánh cửa đã mở. Heimerdinger nói ra :

“Nhanh lên vì ta không có nhiều thời gian đâu Vi”

Vi cười thầm, rồi đi vào trong, Heimerdinger đã mở cửa tiếp cô :

– hiện giờ có chuyện gì nào…

– Mau cho tôi mượn vài viên dịch chuyển của ông mau.

– T-Ta… không phải các cô lấy đi lần trước rồi sao. Giờ còn hỏi mượn của ta nữa, ta không cho.

Vi rất cần gấp lúc này, nhưng Heimerdinger vẫn chẳng nghiêm chỉnh nói chuyện. Vi hết cách, cô cúi đầu :

– Ta xin ông, Heimerdinger, hãy cho ta mượn, vì tính mạng của một người quan trọng với ta, xin ông đấy…

Heimerdinger hỏi lại :

– Là Caitlyn sao ? Cô ta gặp chuyện à ?

– Không phải… nhưng hãy cho ta mượn, ta sẽ giảng giải
sau…

Heimerdinger biết Vi không đùa nữa, ông hết cách, chạy vào trong nhà, lấy cho Vi hai viên :

– Hãy dùng nó cẩn thận, một đi, một về…

Vi vội chụp lấy :

– Cảm ơn ông, Heimerdinger…

Rồi cô bóp nát một viên, biến mất. Heimerdinger nhìn đám khói tan dần, ông bước vào bên trong, đóng toàn bộ cửa lại.

vvv

Còn Caitlyn, sau khi ngất đi, rất lâu sau, cô mới tỉnh lại được. Cô nghĩ đến Vi ngay, cô tìm Vi khắp nơi trong nhà, nhưng rồi chẳng thấy chành của cô ấy đâu đâu cả, Caitlyn thất vọng. Cô rất sợ Vi gặp chuyện, nhưng biết làm sao được khi hiện giờ cô chẳng biết Vi đang ở đâu. Cô đứng dậy, thất vọng, cô bước ra khỏi cánh cửa. Nhưng rồi có nhẽ
vận may đã tìm đến Caitlyn, mẩu giấy mà Vi cầm đã ở dưới đất. Vi cầm lên, cô tự hỏi :

“Dr. Xavier Rath là ai, còn T.F, hắn ở đâu ?”

Còn một cách, Caitlyn gọi ngay cho cho Heimerdinger. Vài phút sau, cô đã ở trước nhà ông ta, lần này đích thân Heimerdinger ra mở cửa, Caitlyn định lên tiếng, nhưng ông ấy nói trước :

– Để tôi đoán, cô tìm Vi phải không ?

– Chị Vi… đã đến đây rồi phải không ? Hãy cho tôi biết đi, chị Vi đang ở đâu ?

Heimerdinger lắc đầu :

– Thành thật xin lỗi, cả ta cũng không biết được, Vi mượn ta hai viên dịch chuyển rồi biến mất, cả ta cũng không biết cô ấy đi đâu.

Caitlyn lần nữa không vui vì câu giả vờ lời của Heimerdinger, cô chẳng trách được ông.

– Heimerdinger, ông có thể cải tiến khẩu súng của tôi trong chốc lát được không ?

Heimerdinger cầm thử, rồi lắc đầu :

– Không, không được…

– tại sao lại… không được, ông là một thiên tài mà …

– Mẫu súng của cô quá lỗi thời, ta không thể nâng cấp một sớm một chiều. Nhưng Vi trước đó rất lâu đã nhờ ta làm theo nhiều mẫu từ súng của cô, hãy đợi ta…

Heimerdinger đi vào trong, một lát sau, ông mang ra một khẩu súng mới toanh, và kèm theo hai viên dịch chuyển :

– Đây là mẫu súng mà ta đang thử, đạn lấy từ năng lượng Hextech, cô có thể thoải mái khi bắn, không phải lo về đạn, rất nhẹ, sát thương cao hơn, nhưng ta cũng chưa thử nên có thể gặp trục trặc. Trước sau gì ta cũng đưa cho cô, hãy giữ lấy…

– Cảm ơn…

– Không cần, nếu là chuyện hệ trọng, hãy mau chóng đuổi theo Vi, và bảo rằng cô ấy sẽ tốn nhiều tiền cho lần giao dịch này…

Heimerdinger ngắt lời của Caitlyn, Caitlyn cười, cô mau chóng dùng viên dịch chuyển. Ông đứng xem đến khi làn khói biết mất :

“Hãy về đây an toàn, hai người bạn của ta…”

Rồi ông bước vào trong.

vvv

Còn Jinx, cô đang ở đâu ? Từ từ tỉnh lại, Jinx thấy mắt cô mờ ảo, rồi rõ lại, Jinx đang bị trói vào một chiếc ghế, trong căn phòng kín. Khắp người của Jinx vẫn còn rất mệt mỏi, cô nhớ lại khi bị bắt, Jinx đang ở trên nóc một căn nhà của Piltover, đang ngắm Vi và Caitlyn từ xa. Nhưng rồi cô đứng dậy, bỏ đi, nhưng chỉ được vài bước, Jinx phát hiện có gì bất thường từ sau, cô cầm lấy khủng súng quay lại, từ từ, cô nhận ra một người quen thuộc rất lâu, Jinx ngẩn người, rớt khẩu súng xuống :

– Tại sao… là..

Người này vẫn đứng đấy, rồi từ sau vơi
của hắn xuất hiện một kẻ lạ mặt, thấy Jinx vừa buông súng, người này vội đẩy kẻ trước mặt hắn sang chỗ khác, nhanh như cắt phóng một vật vào Jinx, quá bất ngờ, Jinx chỉ né kịp, thứ này ghim vào vai cô, là một là bài. Nhưng con người kia lại sử dụng nó như một phi dao vậy, Jinx nhịn đau, rút lá bài vất xuống đất, rồi cầm súng lên :

– Thằng khốn, ngươi là ai, ta không sinh chuyện sao lại tấn công ta ?

Rồi hắn cười, chỉ tay xuống là bài dưới đất, Jinx không hiểu, rồi nhìn theo tay hắn, lá bài hình như đang đổi màu, Jinx nhìn lại vào vết thương, cô biết có gì không ổn :

– Ngủ ngon nhé, cô gái nhỏ…

Rồi lá bài đã thay đổi màu sắc xong, biến thành màu vàng kim. Người Jinx lúc này như có luồn điện, tê liệt khắp người, rồi ngã xuống đất, ngất đi. Cả hai tên lạ mặt đem Jinx đi theo…

 

vvv

 – Còn tiếp – 

 

 Member Tiểu Nghệ của Net Game 360 

Hai chap này mình để bù cho hai chap tuần trước, xin các bạn đọc
đón đọc tâp tiếp theo vào ngày thứ sáu – 14/11/2014. Lịch truyện của tuần sau vẫn không thay đổi

Những lỗi chính tả sơ đẳng lúc này cũng có thể diễn ra, nên khi mọi người nhìn thấy đừng ngần ngại comment ở bên dưới nhé

Mọi bài viết, mẩu chuyện, bộ truyện về Liên minh xin vui lòng gửi về hộp thư guidegame.vn@gmail.com. Cám ơn các bạn đã tham gia 

Mọi bài viết, mẩu chuyện, bộ truyện về Liên minh đăng trên Guidegame.vn  xin vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.

GuideGame rất cần những ý kiến đóng góp quý giá từ các bạn, tuy nhiên để xây dựng một Văn Hóa Game lành mạnh GuideGame cũng sẽ thẳng tay ban những nick để lại comment chửi bới, thiếu văn hóa. 

HÃY CHUNG TAY CÙNG GUIDEGAME.VN XÂY DỰNG MỘT VĂN HÓA GAME LÀNH MẠNH

bây chừ có rất nhiều Website copy bài viết của GuideGame.vn về và không để nguồn. Những bài viết đều là công sức và tâm huyết của đội ngũ GuideGame.vn chúng tôi. Vui lòng để nguồn GuideGame khi copy bài viết. Xin cảm ơn

Để lại một trả lời

Vui lòng nhập bình luận của bạn!
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây