[Truyện Liên Minh Huyền Thoại] Câu chuyện ở Piltover – Chap 2 | Net Game 360

0
17

[Truyện Liên Minh Huyền Thoại] Câu chuyện ở Piltover – Chap 2

Tác giả: Net Game 360

TRUYỆN LMHT : CÂU CHUYỆN Ở PILTOVER

Truyện dài nhiều kỳ, không liên hệ đến các truyền thuyết của nhân vật

CHAP 2

vvv

Caitlyn ngẩn người nhìn Vi, cô chẳng thể nói nên lời. Lần đầu tiên có một người tỏ tình với mình, nhưng Caitlyn không ngờ người đó lại là Vi. Cô đỏ cả mặt chẳng biết nói gì, cả hai im lặng đứng nhìn nhau được một lát, Vi cúi mặt xuống mà thở dài, thất vọng :

– Tôi đã nói rồi mà, cô sẽ không làm bộ làm tịch lời tôi đâu.

– Nhưng…

– Được rồi, cô không cần phải làm bộ làm tịch lời. – Vi dứt khoát, quay vơi
lại bước vào phòng.

– Nhưng chị Vi…

– Tôi bảo được rồi – Vi lên giọng.

Nói rồi Vi bước ra khỏi nhà, để lại cắp găng của mình trong phòng. Caitlyn đứng yên tại đó, cô chẳng biết phải làm gì lúc này. Cô bước vào phòng của Vi, nó bừa bộn hơn cô nghĩ, nhưng những thứ quan trọng, Vi vẫn để chúng trên đầu giường của mình. Những tấm ảnh mà cô với Vi chụp khi đi nọi nơi, khi hoàn thành một phi vụ, hay những lần dã ngoại với nhau, Vi dán ở đầu giường của mình, và còn có một tấm ảnh chụp riêng Caitlyn nữa. Cô thấy có vẻ như lâu nay, cô không xem trọng những cảm xúc của Vi nhiều rồi. Nhìn sang cặp găng tay để lại, Vi đã dùng nó với cô trải qua bao sóng gió. Chính Vi là người luôn bảo vệ cô trong nhận trận giao tranh ác liệt. Thế rồi, cô tự trách mình lại để một người vì mình như vậy mà tổn thương. Caitlyn nghĩ giờ này chắc Vi đang ở công sở, nên mang theo cặp găng đến cho Vi. Nhưng thế nào, nó nặng khó mà tưởng tượng được. Vậy mà Vi có thể cầm nó lên một cách dễ dàng. Cô mày mò vài nút bấm, âm thanh từ cặp găng phát ra khiến Caitlyn giật bắn người :

“Xác nhận khởi động, kiểm tra vân tay và giọng nói”

– À…

“Giọng nói trùng khớp, yêu cầu kiểm tra vân tay”

Caitlyn bình tĩnh đưa từ từ hai tay vào. Đôi găng tự động mã hóa, lấy lại hình dạng cánh tay của Caitlyn, khiến cho cô có cảm giác vừa khít. Thật khác thường, trông nó thật mạnh mẽ. Caitlyn thầm nghĩ :

“Chắc Vi đã cài đặt giọng nói của mình vào, để khi nào cần thiết, sẽ cho mình dùng thử, ngoài Vi ra chẳng ai có thể chạm vào nó cả.”

Cứ như vậy, Vi mang cặp găng đến đồn cảnh sát môt cách nhẹ nhàng. Khi cô bước vào, mọi người cứ nghĩ Caitlyn chính là Vi. Cô hỏi một đồng nghiệp gần đó:

– Anh có thấy Vi ở đây không ?

– Chưa chị Caitlyn, Vi không có ở đây nãy giờ rồi. Cơ mà không phải cô đi cùng chị sao, sao chị lại mang cặp găng của Vi.

Caitlyn có vẻ hoảng sợ, Vi có thể đi đâu được, rồi tự trấn tĩnh :

– Chắc là… cô ấy đi dạo đâu thôi, tôi mang cặp găng đến cho cô ấy. Lần này khi gặp chắc lại phải la cho Vi một trận mới được.

Rồi Caitlyn vào phòng làm việc của mình, cô cần xử lý đống giấy tờ nên phải tháo cặp găng của Vi ra. Nhưng cô không biết mang nó ra bằng cách nào. Sau một hồi suy nghĩ, Caitlyn thử bằng giọng nói :

– Mở ra nào.

“Yêu cầu được nhận, Shutdown”

Cặp găng rơi khỏi tay vi, rơi xuống sàn, làm nên một tiếng khá to. Một nữ đồng nghiệp khác gõ cửa :

– Có sao không chị Caitlyn ?

Cô hơi bất ngờ, nhưng vẫn bình tĩnh đáp lại :

– À không, không sao, chỉ là có chút bất cẩn, cô ra ngoài làm việc tiếp đi.

Đến khi người này rời đi, Caitlyn ráng kéo gặp găng đấy vào một góc phòng. Cô bắt đầu công việc của mình.

vvv

Nhắc về Vi, sau khi rời khỏi nhà, cô chạy  đến ngay bờ biển của Piltover và ngồi ngắm cảnh sóng vỗ cả buổi trời, đến tận khi hoàng hôn về. Cô bồi hồi nhớ lại những ngày mà mình với Caitlyn ở đây, cái giây phút mà chỉ có hai người ở dưới chành chiều tà, đó đều là những kỷ niệm khó quên. thế mà giờ đây, cô cảm thấy mình có quá khe khắt
với Caitlyn không, cô tự trách mình lại làm tổn thương Caitlyn. Lại không biết khi gặp được Caitlyn, cô sẽ nói gì nữa đây ? Rồi ngắm hoàng hồn ùa về, lòng cô lại cảm thấy thật trống trải, như thiếu mất một điều gì đó.

“I’d give up my life if I could command one smille of your eyes, one touch of your hand.”

Vi tự nói, rồi cô cười một mình, vừa đủ để mình nghe, cô chẳng muốn làm gì vào lúc này. Ngồi đã rất lâu, Vi đứng dậy về nhà, và đập vào mắt mình gần đó là vài tên đàn ông hùa nhau trêu ghẹo một người con gái trên bãi biển. Là một cảnh binh, Vi không để việc này xảy ra trước mắt mình mà không ngăn cản. Cô bước lại nhìn bọn chúng, và cô nhận ra có một tên phạm nhân thuộc đẳng cấp E trong số đó, chẳng đáng là gì :

– Dừng lại nào lũ khốn.

Cả bọn nhìn Vi, và tên kia đã phát hiện ra thân phận của cô :

– Đây chẳng phải là cảnh binh của Piltover sao ? Chẳng phải ngày nghỉ sao cô ra đây dạo, hay là cần tìm chút vui vẻ tối nay nào – hắn nói với cái giọng châm chọc.

Vi chẳng cần quan tâm, cô thò tay vào trong túi, rồi hướng nhìn lên bầu trời chờ điều gì đó xảy ra, cả bọn nói tiếp :

– Hay là… em với cô gái này, chơi với ta đêm nay đi…

Hẳn vẫn dùng miệng lưỡi châm chọc cô, nhưng vừa dứt lời, một vật từ trên trời lao xuống, gây chấn động mạnh, là cặp găng tay của Vi. Cô đeo nó vào đôi tay nhỏ nhắn của mình rồi mỉm cười :

– Bây giờ, để tao chơi với bọn mày đêm nay…

Cả bọn toan chạy, nhưng chẳng tên nào được thoát. Sau vài phút, Vi đã dần cho cả bọn này không ra hơi, ngất xỉu.

 

vvv

Nhắc về Caitlyn, khi cô sắp về nhà. Lúc này đây, cô vẫn lo cho Vi, cô chẳng biết Vi lúc này ra sao rồi. Tự trách mình hồi sáng, chẳng biết hành động của mình sẽ gây ra vẻ gì với Vi ? nếu như Vi không về nhà thì sao ? suy nghĩ Caitlyn càng lúc càng rối bời. Cặp găng tay của Vi phát ra âm thanh cảnh báo :

“Nhận lệnh, khai hỏa”

Chưa kịp bội phản ứng, nó như một quả tên lửa, phá tường bay ra ngoài trời, chấn động làm cho ai cũng ngạc nhiên :

– Có chuyện gì vậy Caitlyn ? Cô không sao chứ ?

– Tôi không biết, dọn lại văn phòng hộ tôi, tôi có việc phải đi.

Rồi Caitlyn mang theo khẩu súng của mình, lái chiếc xe cảnh binh chạy thật nhanh theo hướng cặp găng đang bay. Cô lo cho Vi đang gặp chuyện không hay, cô đã mất dấu của nó, nhưng cô biết nó bay về phía bờ biển Piltover. Caitlyn tăng tốc chạy theo nơi cặp găng đáp xuống. Cô nhìn thấy Vi đã ở đó, cùng với một nhóm người khác, hình như đã bị Vi đánh trọng thương :

– Vi, là em đây, xin chị dừng tay lại !

Nói rồi Caitlyn xuống xe chạy thật nhanh về phía Vi, cô sợ Vi gây chuyện, nhưng rồi lần này, cô nhận ra trong đám kia có một tên tội phạm, sự lo lắng giảm đi :

– Vi, chị đi đâu thế, sao không đến sở cảnh sát ?

Vi nhìn Caitlyn, rồi quay vơi
đi, lạng lùng đáp :

– Không liên hệ đến cô.

Vi cứ vậy bước đi, cô nghĩ đó là cách mà khiến cho Caitlyn đỡ phải khó xử nhất. Cô dự kiến
cô sẽ về nhà, dọn hành lý và tìm một công việc khác. Cô không muốn Caitlyn phải khó xử khi gặp mình. Thế nhưng, một vòng tay từ đằng sau ôm lấy Vi :

– Chị Vi, đừng đi nhé. Em sẽ không giận chị đâu.

– Cô làm gì thế kia Caitlyn ?

– Chẳng là… chị đừng rời khỏi…

Giọng Caitlyn nhỏ lại, Vi đỏ mặt, ngượng ngạo :

– Có gì để về nhà nói, cô bỏ tôi ra trước đã, mấy thằng nhãi kia đang nhìn kìa.

– Chị hứa là không bỏ đi được không ?

– Được rồi… Tôi hứa, giờ cô bỏ tay ra được chưa ?

Thế rồi, bỏ mặc đám kia ở lại, Vi chở Caitlyn về lại trụ sở để làm bộ làm tịch xe, rồi cả hai đi bộ về. Trên đường về nhà, Vi nhìn trộm Caitlyn, rồi hỏi :

– Có thật là… lúc nãy cô nói thật chứ ?

Caitlyn mỉm cười mà làm bộ làm tịch lời :

– Đương nhiên rồi, em không việc gì phải gạt chị cả.

Vi nheo mắt, nhưng cũng đáp lại :

– Được rồi… Thế, tối nay ăn gì nào ?

– Chị thích món nào, em sẽ làm món đấy !

Cả hai chỉ một lát là đã về tới căn hộ của Caitlyn, đứng trước cửa, Caitlyn nói :

– Chị Vi, nhìn lên trời kìa.

Vi vừa ngước nhìn lên theo hướng tay của Caitlyn, và một điều bất ngờ, Caitlyn đã hôn vào má của cô. Vi bẽn lẽn, cả hai cùng bước vào căn hộ nhỏ. Và chẳng ai để ý rằng, bên kia đường, một chành người đã theo dõi họ, người này là ai ?

 

vvv

Sáng hôm sau, như mọi ngày, Caitlyn luôn là người dậy sớm hơn Vi để chuẩn bị thức ăn cho cả hai người. Đồng hồ đã reo lên liên tục, cũng đã sáng rồi, Vi giơ tay đấm chiếc đồng hồ vào góc tường, nhưng vô tình lại khiến nó reo liên tục. Chẳng thể nào ngủ tiếp được, Vi bực mình hét lên :

– Tay trái khởi động…

Cặp găng tay của Vi chuyển động, tự lắp vào cánh tay trái của cô. Vi dùng lực từ trường, hút cái đồng hồ vào tay và bóp nát nó. Xong việc lại tháo găng ra, cô ngáp một hơi rồi nằm tiếp. Nhưng chưa xong đâu, Vi vẫn bị làm phiền, và lần này là Caitlyn :

– Đíng Đong, dậy nào chị Vi, trời sáng rồi…

– Sáng cái đầu của cô ấy, tôi chỉ muốn ngủ thêm chút thôi – Vi nhăn mặt.

– Em chỉ muốn… chị dậy ăn sáng thôi mà… hic… hic – Caitlyn sụt sùi.

Thấy vậy, Vi đứng dậy, chẳng biết làm gì, cô luống cuống, dỗ Caitlyn :

– Tôi… tôi đùa thôi mà, này, cô giận đấy à ?

Caitlyn cúi mặt xúi, rồi bất ngờ :

– Hù, hi hi, em đâu có dễ giận vậy, ra ăn sáng nào chị Vi.

Lần này, Vi tối mặt, cô lại bị Caitlyn trêu chọc tiếp. Tính Caitlyn như con mèo vậy, và cái tên cũng phát âm na ná, nhưng thật sự thì Caitlyn cũng rất thích nuôi mèo, chỉ có điều một Vi dũng mãnh, chẳng sợ một ai lại có bệnh… sợ mèo, nên Caitlyn chẳng thể nuôi mèo trong nhà được. Vi thức dậy vào nhà tắm, cô nghĩ lại ngày hôm qua, Caitlyn hôn lấy má của cô, rồi lại ôm cô từ đằng sau, mặt Vi đỏ bùng, nhưng sau đó lại cười híp mắt một mình tỏ vẻ vui sướng lắm. Sau đó, cô bước ra ăn sáng cùng với Caitlyn, lần này Caitlyn quên rằng Vi ghét vị cay của ớt, nhưng vô tình hôm nay cô lại bỏ ớt vào món ăn. Vi cũng chưa nhận ra, nhưng khi ăn muỗng đầu tiên, lần này mặt của cô thật sự đỏ bừng như tàu hỏa, không chịu nổi vị cay cô hét toáng lên :

– Caitlyn, cô bỏ ớt vào à, tôi không ăn được ớt cơ mà – Vi vừa nói vừa xuýt xoa.

– Hả, ờ đúng rồi, em quên mất. Sáng nay em dậy sớm, nhưng chắc do mãi nghĩ về vài điều… khiến em quên mất… Có sao không nào, chị không cần ăn tiếp đâu, để em làm món khác ngay – Caitlyn khẩn hoảng.

– Thôi được rồi, ai bảo không ngon, cứ để đấy.

– Nhưng chị không ăn được cơ mà…

– Tôi bảo để đấy, cô không nghe sao…

Vi nói vậy nhưng vẫn quan tâm Caitlyn, cô biết Caitlyn ngày nào cũng vì cô dậy sớm nấu ăn, ấy cơ mà không thể vì món ăn mà bắt Caitlyn nhọc thêm nữa. Vi tiếp tục… trợn mắt nuốt chửng, Caitlyn tròn mắt nhìn Vi, chung cuộc cũng xong, cô cũng đã ăn xong dĩa thức ăn của Caitlyn :

– Chị làm thật hả ?

– Tôi thích đấy thì sao. Cô lắm chuyện quá đấy – Vi ngượng vì Caitlyn nói vậy, cô đứng dậy vào nhà tắm.

Dòng nước mát từ vòi sen phun ra, rửa trôi bao mệt mỏi của Vi. Bao lần Caitlyn luôn dặn Vi rằng nên tắm trước khi ăn, nhưng Vi luôn thích làm ngược lại, ăn xong mới tắm. Cô xõa mái tóc của mình xuống, rồi soi vào gương, có lẽ là hơi dài rồi, cô nghĩ nên cắt ngắn lại một tý, nhưng có lẽ nên là vào ngày mai. Vi vừa gội mái tóc, rồi ra lệnh cho cái máy hát mở một ca khúc quen thuộc của Vi. Cái máy này cho đến mọi máy móc trong nhà đều do Vi lắp đặt cả. Vi nghe có tiếng mở cửa nhà tắm, nhưng không biết ai, vì gội đầu nên Vi nhắm tịt hai mắt :

– Ai đó, cô phải không Caitlyn ?

Vẫn không có tiếng làm bộ làm tịch lời, bước chân càng lúc càng đi lại gần Vi :

– Chị kêu em sao, chị Vi.

Vi quay vơi
lại :

– Thế có chuyện gì, sao vào không gõ cửa ?

– À, có một lá thư gửi cho chị đây.

– Là thư gì vậy ? Của ai gửi cơ ?

– Nó không đề tên người gửi, hình như là được gửi tận tay.

– Vậy sao ? Cơ mà… tôi có quen ai đâu nhỉ. Cô thử đọc tôi nghe xem nào – Vi nói Caitlyn.

Caitlyn đọc lá thư, rất ngắn :

“Chị Vi à, em tìm thấy chị rồi nhé…”

– Chỉ vậy thôi sao ? Thế có ký tên hay ghi dấu hiệu gì không ?

– hình như có đấy, một trái tim và một con mèo – Caitlyn làm bộ làm tịch lời Vi.

Mèo và trái tim ? Ngoài Caitlyn thì Vi đâu có ai là người thân nữa đâu nhỉ. ngẫm nghĩ một tý, Vi nói :

– Được rồi, cô xé nó đi, rồi ra ngoài, chắc là mấy tên nhóc bị tôi tóm thôi. Cứ vào đây tôi sẽ đập gãy răng chúng – Vi hằn giọng.

Vi xé lá thư và bỏ vào thùng rác, nhưng vẫn chưa ra ngoài, Vi biết điều đó vì khi đóng cửa hẳn, cái máy phát của Vi mới mở tiếp :

– Sao vậy Caitlyn, cô chưa ra sao, tôi đang tắm đấy !

Caitlyn cởi đồ, mở dây khóa từ từ, khiến cho cả Vi cũng nghe thấy :

– Cô, cô làm gì vậy, tôi bảo tôi đang tắm cơ mà – Vi có vẻ ngượng, cô chẳng biết Caitlyn đang nghĩ gì.

Rồi Caitlyn đã ở đằng sau Vi, nhưng tựa vơi
vào :

– Này, Caitlyn, cô làm gì thế… – lần đầu Vi nói giọng nhỏ nhẹ với Caitlyn.

Đã lâu rồi hai chị em chưa tắm chung với nhau, và lần này, Caitlyn cũng lần đầu tiên gội đầu cho người khác, người đó lại là Vi.

– Này, thế em có thích tôi không ?

– Chị biết rồi đấy – Caitlyn nói lại.

– tại sao vậy ? Không phải tôi chẳng khi nào nghe lời em sao ?

– Thì đúng là vậy, nhưng như vậy mới là chị. Và cũng như em nói, ở cạnh chị em thấy mình rất an toàn.

Vi đỏ bừng mặt, đứng dậy :

– Được rồi, tôi đi ra trước – Rồi Vi bước ra, ngoảnh lại nhìn Caitlyn đang cười với cô.

Cả hai chuẩn bị xong, bước đến sở làm như mọi khi. Giữa đường đi, Caitlyn hỏi Vi :

– Chị Vi, hôm qua thật may mắn đấy ?

– tại sao em nói vậy chứ ?

– Thật may là nhà chúng ta… chưa bị tan hoang !

– hôm qua có chuyện gì sao ? Có tên nào cả gan sinh chuyện à ?

– Thì… cứ đến sở thì sẽ biết thôi.

Vi chẳng hiểu lắm, nhưng khi tới nơi, cô thấy một bên cửa đã vỡ nát, các mảnh kính còn vương ra trên đất. Vi chạy vào bên trong, mọi thứ vẫn bình thường. Vi tức giận nói to :

– Là tên nào, dám cả gan phá nơi đây, mọi người biết ai không ?

Chẳng ai dám làm bộ làm tịch lời, Caitlyn thấy vậy, dẫn Vi vào văn phòng mình, đóng kín :

– Chẳng là… hôm qua em tưởng rằng chị đến đây… nên em đã…

– Này, được rồi, đừng nói rằng em mang cặp găng của tôi đến đây nhé ! – Vi ngắt lời.

Caitlyn chẳng nói, cười gật đầu. Vi nghe vậy, giờ cô mới biết, hóa ra là do mình nên chẳng ai dám lên tiếng cả. Chẳng nói nổi, cô lắc đầu, nhưng rồi lại hỏi Caitlyn :

– Thế, em đã dùng thử nó rồi sao ?

– Vâng, rất vừa đấy chị Vi.

Vì cười nhẹ. Cũng đúng thôi, Vi đã chỉnh sửa khi Caitlyn mang vào, nó tự vừa với tay của Caitlyn cơ mà. Cô quay vơi
bước ra ngoài, nhưng vừa mở cửa, một chấn động khá mạnh, một ngọn lửa ào tới, Vi không kịp bội phản ứng, cô có thể né nhưng Caitlyn sẽ bị ngọn lửa nuốt trọn. Không chần chừ, Vi nhào tới ôm lấy Caitlyn. Caitlyn không bội phản ứng kịp, chỉ kịp nhận ra một thứ ánh sáng rất mạnh cùng tiếng nổ to khiếng cô bị choáng phải nhắm cả hai mắt lại. Caitlyn nghe rõ tiếng tim đập, cô vẫn bị choáng, nhưng đến giờ, Caitlyn vẫn chưa thể bình thường, chỉ vài giây sau, cô mới nhận ra Vi đang nằm lên trên mình, cô tính ôm lấy Vi đứng dậy, nhưng chạm vào vơi
của Vi, là máu. Caitlyn hoảng sợ ôm Vi ngồi dậy, nhưng không được, cánh tay Vi quá nặng, Caitlyn đành ra lệnh :

– Dừng chương trình.

Cánh tay kia mới rời ra khỏi Vi. Caitlyn đỡ Vi dậy, nhưng Vi đã bất tỉnh, phía sau Vi đã phỏng gần hết, máu không ngừng tuôn. Caitlyn hoảng sợ :

– Chị Vị, chị đừng có mệnh hệ gì, chị Vi, chị tỉnh lại đi, chị Vi…

Caitlyn run lên vì đau đớn, cái đau ở bên trong tim còn hơn cả con dao xé da thịt. Khóe mắt đỏ hoe, gần như cô đã rơi lệ…

 

vvv

 – Còn tiếp – 

 

 Member Tiểu Nghệ của Net Game 360 

Xin các bạn đọc
đón đọc tâp tiếp theo vào ngày thứ 5 – 23/10/2014

Mọi bài viết, mẩu chuyện, bộ truyện về Liên minh xin vui lòng gửi về hộp thư guidegame.vn@gmail.com. Cám ơn các bạn đã tham gia 

Mọi bài viết, mẩu chuyện, bộ truyện về Liên minh đăng trên Guidegame.vn  xin vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.

GuideGame rất cần những ý kiến đóng góp quý giá từ các bạn, tuy nhiên để xây dựng một Văn Hóa Game lành mạnh GuideGame cũng sẽ thẳng cánh ban những nick để lại comment chửi bới, thiếu văn hóa. 

HÃY CHUNG TAY CÙNG GUIDEGAME.VN XÂY DỰNG MỘT VĂN HÓA GAME LÀNH MẠNH

hiện nay có rất nhiều Website copy bài viết của GuideGame.vn về và không để nguồn. Những bài viết đều là công sức và tâm huyết của đội ngũ GuideGame.vn chúng tôi. Vui lòng để nguồn GuideGame khi copy bài viết. Xin cảm ơn

Để lại một trả lời

Vui lòng nhập bình luận của bạn!
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây