[Truyện Liên Minh Huyền Thoại] Câu chuyện ở Piltover – Chap 6 | Net Game 360

0
22

[Truyện Liên Minh Huyền Thoại] Câu chuyện ở Piltover – Chap 6

Tác giả: Net Game 360

anh bia Vi

TRUYỆN LMHT : CÂU CHUYỆN Ở PILTOVER

Truyện dài nhiều kỳ, không can hệ đến các truyền thuyết của nhân vật

CHAP 6

vvv

SƠ LƯỢC NHÂN VẬT

vvv

Khi mặt trời đã ló dạng, thứ ánh sáng nhẹ dịu buổi bình minh soi rọi qua cửa sổ, Vi mới bắt đầu tỉnh giấc sau cơn say tối hôm qua . Trong cơn mơ màng, Vi nhận có gì đó khác với mọi bữa đây nhỉ, cô có cảm giác căn phòng của mình đã bị thay đổi gần như mọi thứ hay sao đấy. Từ từ bước dậy khỏi giường, cô nàng dụi hai mắt nhìn rõ, và nhận ra đây là phòng của Caitlyn, nhưng vì sao
bản thân Vi lại ngủ ở đây ? Và rồi cô nhăn mặt, nhớ lại mọi chuyện hôm qua đã diễn ra. Cô quay lại nhìn lên giường của Caitlyn, từ từ vén tấm chăn lên. Là cô nàng cảnh sát trưởng, thế là xong Vi rồi, Caitlyn đang ngủ say ở bên trong. Vi nhẹ nhàng đắp chăn lại, rồi rón rén bước ra khỏi đây, cô nhớ ra Caitlyn đã say, sau đó thì nàng ta cởi bỏ hết y phục, ôm lấy Vi, rồi Vi đã ẵm Caitlyn vào phòng ngủ. căn bản là Caitlyn ngủ ngay sau đó, và Vi cũng chẳng nhớ gì đã xảy ra gì thì, có thể là ngủ chẳng hạn, nhưng đó là có thể thôi bởi sau khi say ít ai nhớ được mình đã làm gì. Vi mở cánh cửa phòng thật chậm rãi, nhưng một bàn tay nắm lấy vai cô, cô từ từ quay lại, cười với Caitlyn :

– Sao… sao em không ngủ nữa đi ngủ, Caitlyn, trời vẫn còn sớm mà…

Caitlyn mặt ửng đỏ, đáp lại :

– Cũng phải dậy sớm, làm bữa sáng nữa mà… sao em có thể ngủ khi chị đã thức cơ.

Vi đóng cửa lại, và chẳng ai khác gì nhau là mấy. Đều có vẻ gượng gạo :

– Nghe nà Caitlyn, chuyện hôm qua, phải nói là… thật sự là do… thật sự là…

Vi cứ luôn miệng lắp bắp, không biết phải nói sao với Caitlyn, rồi thở một hơi bình tĩnh, nắm lấy vai Caitlyn, nói tiếp :

– Caitlyn, hôm qua do ta không được tỉnh táo, đừng thành thử mà…

Caitlyn tiến tới, ép Vi vào cánh cửa, và cả hai măt đối mặt nhau. Vi nuốt nước bọt, cứ nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô nàng bấy giờ và chẳng biết chuyện gì xảy ra. Một buổi sáng ngọt ngào của cặp đôi luôn bắt đầu với một nụ hôn, mọi chuyện sau đó cũng rõ rồi, Caitlyn lên tiếng :

– Không có gì đâu, chỉ là hôm qua, mà…!

– Thôi bỏ đi, đừng nói về nó nữa.

Vi dứt lời, chạy ngay về phòng của mình đóng kín lại, cũng phải một hồi sau thì cô nàng mới bình tĩnh trở lại được, nhìn cái dáng vẻ sợ sệt của Vi hiện giờ chắc cũng không ai ngờ tới được. sửa soạn tất cả, cô bước ra gõ cửa phòng Caitlyn :

– Này… mặc đồ vào rồi ra lẹ nhé, ta đói rồi đấy, đi ăn sáng không cần phải làm đâu.

Một bàn tay đặt lên vai của Vi, cô nàng giật bắn người quay lại. Caitlyn đã ở đằng sau lưng chừng cô từ bao giờ rồi :

– Ta đi thôi, chị Vi !

Nói rồi, cô hớn hở nắm lấy tay của Vi, cả hai đã lựa chọn vào một nhà hàng sang trọng ngay sau đó. Đã chưa nhận lương còn phải tiêu tiền, Vi có vẻ hơi không vui, bảo nhỏ
với Caitlyn :

“Này, đã nhiều ngày ta không có đến trụ sở đi làm, liệu như vậy có đủ tiêu pha trong các ngày tới không ?”

Cô nàng gạt ngoài tai lời nói bấy giờ :

– Có cái gì đâu mà, lúc nãy em đã được nhắc nhở về vụ trộm xe để cứu chị rồi, em đã giải thích rõ là vì “cứu một viên cảnh sát bị bắt giữ, vì sự tình gấp rút không thể báo cáo”. Cũng may là chị lại có lưu lại bệnh án nên cũng dễ nói hơn. Đương nhiên là có cả trợ cấp dài hạn để chị tịnh dưỡng đây – Caitlyn chìa ra một số tiền khá lớn trong ví – cơ mà
có ai ngờ chị lại thoát ra cái lồng đấy nhanh đến vậy.

Sau sự việc này, Vi thấy mình cũng có phần may mắn chứ đâu đến nổi mà xui tận mạng đâu chứ. Cô không bận tâm về chuyện đấy nữa, thức ăn được gọi ra, cả hai dùng bữa với nhau tại một nơi thế này, thật sự là hiếm thấy. Cả hai vừa thưởng thức bữa ăn, vừa trò chuyện, và Caitlyn lên tiếng hỏi cô :

– Mà này, chị có bao giờ thấy tuyết rơi chưa ?

– Chưa hề – Vi dụng cái khăn tay lau sạch mép –  ở Valoran này, ngoài Freljord thì gần như chẳng nơi nà có tuyết cả. Cơ mà, em hỏi để làm gì ?

Caitlyn nhìn xung quanh, cô lấy trong túi ra, là các viên dịch chuyển :

– Ở đâu… em lại có được nó vậy, Caitlyn ?

Và nhắc về viên dịch chuyển tý nào. Bắt nguồn của nó là các phép thuật dịch chuyển của các pháp sư, dùng đi di chuyển từ vị trí A đến vị trí B một cách chớp nhoáng. Và đương nhiên, chỉ có những kẻ thông hiểu thạo ma pháp mới có thể thực hành
được. Tộc Yordle là một bộ tộc không giỏi về chiến tranh, nhưng với bộ óc siêu đẳng từ những chú lùn dễ thương ấy, họ đã sáng tạo ra các loại phép thuật đóng hộp. Viên dịch chuyển là tác phẩm của họ, nhưng ở Piltover, các bạn biết Caitlyn đã chôm của ai rồi đấy. Cô lúc này nháy mắt :

– Thật ra vào hôm qua, khi còn ở phòng thí nghiệm của Heimerdinger, em chỉ “mượn” của ông ta hai viên dịch chuyển, đủ để cả hai đi một chuyến nghỉ mát trong khi chờ trụ sở sửa chữa xong đấy rồi về.

– Nhưng em làm vậy, có khi nà ông ta biết không. Ta xin thề là nếu cái ông già khó tính khó nết
đấy mà biết thì lần sau khỏi mà nhờ vả gì nữa đâu nhé.

– Không sao đâu, chị quên rằng ông ấy cũng là cư dân của Bandle City sao ? Với trí thông hiểu minh của ông ta, việc làm ra những thứ này, thật sự rất dễ dàng, chẳng khó khăn gì cả.

Vi gãi gãi hai bên má, tỏ vẻ ngập ngùng :

– N-Nhưng mà…

– Không có gì đâu, đi về rồi ta chuẩn bị thôi.

Há hốc mồm, Vi thật sự lắc đầu với Caitlyn, cô nàng càng lúc càng tỏ vẻ tinh quái, và lần nà thì chắc chắn là khỏi rút chân ra kịp rồi nhé ! Về đến nhà, Vi thay y phục, và mang theo cặp găng tay, còn với Caitlyn, cô khoác thêm cả cái áo ấm vào cùng với khẩu súng của mình.

– Mà trước khi đi, chị có biết đêm nay là ngày gì không thế ?

– Chắc lại là…

– Thôi nào, là giáng sinh đấy. Cả ngày nà chị còn không nhớ sao ?

Vi ngẩn người, cô nhớ lại những ngày trước. Cái không gian ký ức ùa về, khi còn ở chung với Jinx và Tony, đêm trước nhất mà cô tặng quà cho chúng, Jinx nhận được một khẩu súng liên thanh nhỏ từ Vi, còn Tony, cô tặng hẳn cả một khẩu phóng lựu. Thật kỳ lạ khi làm vậy, nhưng hoàn cảnh của cả hai rất khác, ngoài việc dạy chúng cách tồn tại, Vi cũng dạy cho chúng cách sử dụng vũ khi của mình. Kỷ niệm tràn đầy trong nỗi chốc lát, nhưng Vi đã bị Caitlyn gọi về thực tại :

– Chị Vi, chị sao vậy ?

– À… ừ, không sao, ta đi nào…

Cả hai nắm tay nhau, họ dẫm một viên dịch chuyển dưới đất, và trong chớp mắt, hai người họ đã đến được Freljord. Và việc trước nhất Vi cảm thấy ở đây là cái lạnh đến không ngờ. Vi run lên cầm cập, nhưng Caitlyn đã chuẩn bị trước, cô biết rằng Vi chẳng bao giờ chịu khoác thêm cái áo nà nếu như cô ta không thích. Nhưng với khí hậu thế này, Vi cũng phải nghe theo Caitlyn mà thôi. Trong cả hai, chỉ có Caitlyn là rất thích thú, còn Vi thì co ro, ít nói trong cái thời tiết này.

– Chị Vi, lại đắp tuyết với em nào…

– Ta lạnh lắm… không ra đó được…

– Thôi nào, ra mau lên, giúp em nặn người tuyết với.

Vi nhắm mắt giả vờ lời :

– Đã bảo là không…

Một viên đạn tuyết đã bay vào mặt Vi, là Caitlyn đã ném, cô cười thích thú.

– Thôi nào, chị đừng đấy cũng được, không sao cả…

Thêm một viên nữa bay vào người của Vi, cô nở nụ cười, nhưng sắp tới có vẻ lại không vui với Caitlyn đâu. Vi giả vờ nủa
lại cô nàng, nhanh chóng nặn tuyết lại thành các viên đạn, nhưng không lần nà cô ném trúng các Caitlyn cả :

– Thôi nào… chị Vi, giống như bắn súng thôi, vậy này…

Lại một viên tuyết tròn vo được bắn bởi Caitlyn. Lần nà thì Vi không nói gì, cô ngồi bệt xuống đất. Cứ ngỡ là Vi giận mình, cảnh sát trưởng liền bước tới :

– Chị Vi… Chị Vi nè… chị sao vậy… chị giận…

Caitlyn chưa dứt câu, Vi đã cầm một đống tuyết khổng lồ, cô tách nó ra bằng cặp găng tay của mình và chỉ có Vi mới có thể làm vậy với cặp găng tay nà mà thôi :

– Lần nà xem em chạy đâu nhé !

– Đừng nhé chị, bình tĩnh lại… Cái đó sẽ không vui đâu.

– Đứng lại.

Caitlyn bỏ chạy, nhưng Vi vừa xách theo cái đống đó vừa rượt theo cô. Được một hồi, Caitlyn quay lưng chừng lại nhưng chẳng thấy Vi đâu. Nhưng không lẽ như cô nghĩ, Caitlyn nhìn lên bầu trời, Vi đang nhảy xuống như một vận động viên bóng rổ ấy, đống tuyết của Vi đã ném thẳng vào Caitlyn, lần này, cô chẳng thể né được. Vi cười lăn ra cười bò, nhưng cũng tới kéo Caitlyn ra khỏi đấy :

– Giờ em biết… thế nà là lợi hợi chưa…

Cả hai nhìn nhau, họ cười đùa, rất vui vẻ. Họ trân trọng những chốc lát thế này, cứ như vậy, cả Vi và Caitlyn đã đi rất xa trong chuyến nghỉ đông lần này, đến quên cả giờ giấc. Rồi họ dừng lại, nhìn lên bầu trời, một đàn chim di trú ở đấy, Caitlyn có vẻ đói bụng :

– Đợi em tí, bữa tối của chúng ta kìa. Nhưng chị có thể nướng nó bằng cặp găng của mình phải không nhỉ ?

Vi gật đầu, Caitlyn cầm khẩu súng ra, cô nhắm thật kỹ vào mục tiêu. Không hổ danh là thiện xạ bậc nhất của Valoran, một viên đạn được bắn, một chú chim đã rớt xuống, Caitlyn nói tiếp :

– Hãy ăn nhiều nhé, chị Vi.

Rồi hai con, ba con, lần lượt rụng cánh dưới tài thiện xạ của Caitlyn. thú thật thì việc bắn lên trời đã khó khăn, việc đó không hề dễ dàng với bất kỳ một xạ thủ nào, và càng khó khăn hơn trong cái thời tiết thế này, nhưng chẳng thể làm khó được Caitlyn. Đã gục ba con trên đất, Caitlyn nhắm lần cuối cùng, tiếng súng nổ ra, nhưng lần nà là bốn con cùng rớt một lúc, Vi ngạc nhiên :

– Caitlyn… là em làm đó sao ?

Caitlyn chừng như nhận ra không phải chỉ có riêng mình ở đây, cô nạp đạn cho lần kế tiếp :

– Không, không phải em đâu, có người ở đây, cẩn thận. Và hành động bắn bốn mục tiêu cùng một lúc chẳng phải ai cũng có thể làm đâu.

Nói rồi, Vi và Caitlyn từ từ tiến lại gần chỗ bốn con chim rơi xuống. Cả hai nằm sấp, nhìn thật kỹ, một bóng người đang tới, là một cô gái với cây cung của mình, thứ vũ khí được điêu khắc thật tinh xảo. Cô gái đi với một người đàn ông, cây cung đấy chừng như được làm từ băng tuyết thì phải, phát ra thứ ánh sáng như cầu vòng, lấp lánh. Thế nhưng ngoài việc nhặt bốn con mồi mà cô ấy săn, cô gái kia lại nhặt cả ba con của Caitlyn, Caitlyn đừng dậy :

– nà này, cô kia, vì sao
lại lấy đi những con chim đấy, nó là của tôi ?

Từ đằng xa, cô gái với cây cung không nghe rõ Caitlyn nói gì, theo làm phản xạ khi có nguy hiểm, người nà quay người lại giương cung bắn một mũi tên thật nhanh. Nhưng hành động đó dù nhanh thế nà cũng không nhanh bằng khẩu súng của Caitlyn, theo như kinh nghiệm có được, Vi đã bước tới chụp lấy mũi tên. Cô giơ nấm đấm ra thị uy, Caitlyn giương súng, phía bên kia cũng đã chuẩn bị, cứ vậy . Vi giọng to khỏe hơn Caitlyn nên hét to :

– Cô là ai ? Bọn tôi không có ý xấu, chỉ là cô đang cầm lấy con mồi bọn nà săn được, xin hãy giả vờ lại đây.

Cô gái nhìn vào các con mồi khác cô săn được :

– Đây là của cô sao ?

Caitlyn nói :

– Đúng vậy, nó là do tôi bắn được. Nếu cô ăn chúng thì sẽ mắc nghẹn bởi các viên đạn đấy.

Cô gái lạ mặt cười :

– Cô thật là một tay thiện xa đấy…

Rồi cắm vũ khí của mình xuống tuyết, Caitlyn và Vi thấy vậy, cô cũng từ từ hạ khẩu súng của mình xuống, Vi giới thiệu :

– Cô gái lạ mặt, cô là ai và làm gì ở cái nơi thế nà nhỉ, nơi cô sống có gần đây không ?

Người nà nở nụ cười. Hơi thở như kết tinh của băng giá, làn da hồng hào như được ngâm trong sương mai :

– Còn tôi là Ashe, còn người kế bên là Tryndamere. Vương quốc của tôi chỉ cách một ngọn núi, nếu không phiền, hãy thử xuống đây ghé qua thăm nhà của bọn tôi chứ ?

 

vvv

 – Còn tiếp – 

 

 Member Tiểu Nghệ của Net Game 360 

Xin các độc giả đón đọc tâp tiếp theo vào ngày thứ 6– 31/10/2014

Những lỗi chính tả sơ đẳng lúc nà cũng có thể diễn ra, nên khi mọi người nhìn thấy đừng ngần ngại comment ở bên dưới nhé

Mọi bài viết, mẩu chuyện, bộ truyện về Liên minh xin vui lòng gửi về hộp thư guidegame.vn@gmail.com. Cám ơn các bạn đã tham gia 

Mọi bài viết, mẩu chuyện, bộ truyện về Liên minh đăng trên Guidegame.vn  xin vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.

GuideGame rất cần những ý kiến đóng góp quý giá từ các bạn, tuy nhiên để xây dựng một Văn Hóa Game lành mạnh GuideGame cũng sẽ mạnh tay
ban những nick để lại comment chửi bới, thiếu văn hóa. 

HÃY CHUNG TAY CÙNG GUIDEGAME.VN XÂY DỰNG MỘT VĂN HÓA GAME LÀNH MẠNH

hiện giờ có rất nhiều Website copy bài viết của GuideGame.vn về và không để nguồn. Những bài viết đều là công sức và tâm huyết của đội ngũ GuideGame.vn chúng tôi. Vui lòng để nguồn GuideGame khi copy bài viết. Xin cảm ơn

Để lại một trả lời

Vui lòng nhập bình luận của bạn!
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây