[Truyện Liên Minh Huyền Thoại] Orianna – Người máy cô đơn – Phần 4 | Net Game 360

0
18

[Truyện Liên minh huyền thoại] Orianna – Người máy cô đơn – Phần 4

Tác giả: Net Game 360

Guide-Quinn-Hướng-dẫn-chơi-Build-đồ-Quinn-ở-vị-trí-Ad-Carry

Tập 4: “The Hopeless” bar – quán Bar tuyệt vọng

Đã vài tháng trôi qua từ khi Orianna, Lulu làm ở Gragass’Bar.

Câu mà lão Gragas đã nói lên lúc hào hứng rằng sẽ có cả hàng dài người đứng xếp hàng ở quán của lão có nhẽ
là hơi quá. Nhưng bảo quán lúc nè
cũng kín bàn thì không sai.

Cô nhóc Lulu trở thành bồi bàn, cũng chả phải là một cô nhóc cẩn thận cho kham, một ngày cô nàng đánh đổ vại bia hay nhầm bàn có nhẽ
không dưới mươi lần. Nhưng cái cách cô vụng về như vậy lại được khách hàng thích thú. Rồi cái cách cô nhóc cười lém lỉnh, cái cách cô phụng phịu đặt chiếc cốc cho khách khi ông chủ to béo Gragas nhắc nhở cũng trở thành một thứ trong thực đơn của quán.

Orianna từ khi trở thành bartender (người pha chế) của quán, cái tên quí cô dây cót mĩ miều lại được một vị khách nè
đó biến tấu, trở thành bartender dây cót, mà cái tên cũng không hề tệ chút nào.

Cái quán bar ồn ã
lắm, thế hãy tập hợp nghe nhé, không phải là câu chuyện của những vị thượng đế, vì tọc mạch là không hề tốt, mà hãy nghe cách họ phát âm ấy.  Chuyện chả lạ nếu có khách vùng khác, nhưng nếu là đến gần cả Valoran thì có nhẽ
lại là đặc biệt đấy. Những vị khách nào là đã không ngại băng qua dãy Ironspike, hay sa mạc Shumira hàng ngàn độ, chỉ để trở thành thượng đế ở đây trong một hoặc một đôi
đêm. Những vị thượng đế nào là chả phải được thưởng thức cao lương mĩ vị, chả phải được là vua chúa một đêm, mà chỉ đơn giản, được trò chuyện cùng Orianna. Họ đắm chìm vào bàn tay kim khí
tưởng chừng thô cứng mà lại uyển chuyển đến không ngờ khi lắc chiếc bình, rót ra ly và cười nhẹ đưa cho họ. Cái giọng đều đều của một quí cô người máy ai bảo không cảm xúc, thậm chí là nhiều cảm xúc chứ. Và cái giọng đó khi kể một câu chuyện cười, đột lại gây cười tốt hơn một vị danh hài nè
đó.

Tối hôm nay, quán vẫn đông khách như mọi bữa, những vị khách vẫn cười lớn khi thấy cô nhóc Lulu  ngã cái uỵch, những vị khách vẫn đắm chìm vào từng động tác của cô nàng Bartender, những vị khách vẫn reo hò khi lão Gragas chợt nhiên hét lớn mời cả quán một ly bia với lí do ngớ ngẩn, như mới tỉa được râu ưng ý chẳng hạn.

Thế nhưng, giữa những khuôn mặt rạng rỡ đó. Một vị khách chùm một chiếc áo choàng dày ự. Vị khách bước vào quán một cách lặng lẽ. Vị khách lại một lần nữa lặng lẽ ngồi xuống bàn, chỗ góc khuất. Vị khách hơi khẽ nhấc ngón tay, ra dấu gọi đồ thì Orianna đã đứng đó, đặt xuống một li nước màu đỏ. Cô nói:

– Xin đừng nói gì. Quán mời cốc nào là ạ. Và với một người đi đường xa thì một ly Red Eyes là sự chọn lọc thích hợp hơn cả.

Vị khách cất tiếng ra cái vẻ lời, giọng của một cô gái trẻ, nhưng là một cô gái tự tin, mạnh mẽ:

– Sao cô biết được tôi đã đi đoạn đường xa?

– Xin cô đừng nói – Orianna cười mỉm – Hãy thử ly Red Eyes của quán chúng tôi, sẽ không thua bất kì một quán nè
trong Piltover đâu. Và xin đừng sợ cái tên đó, đây là một loại nước ép rau củ thôi.

– Nó hơi mặn một chút. – cô gái lấy tay che miệng.

– Vì cô có vẻ có một hành đệ trình dài, tôi đã thêm chút muối, hi vọng nó giúp cơ đỡ mất nước hơn.

– Đúng rồi, hãy quay lại việc sao cô biết tôi đã đi một quãng đường dài vậy? – cô gái trẻ tỏ ra thích thú.

– Cô đi một đôi giày loại chuyên để đi đường dài. Và loại đó khá là hiếm ở Piltover chúng tôi, nhưng những vị khách đến từ Demacia thì luôn đi loại giày có cùng nhãn với đôi của cô. Và với những vị khách Demacia của tôi, họ luôn đi đôi bình thường, vì họ thường là đi theo những đoàn lớn và đi con đường chính, con đường không xuyên qua dãy núi Ironspike.

– Cô giỏi thật, nhưng còn thiếu nhiều đấy, có nhẽ
cô hên lần nào là chăng – Cô gái trẻ cười đắc ý.

– Vậy để tôi đoán nhé, cô đã đi lên phía bắc, vượt qua phần buốt giá nhất của dãy Ironspike. Hãy nhìn trên áo choàng cô, những hạt tuyết trắng xanh bám li ti trên đó và có hơi lấp lánh. Tôi tin cô đã giũ nó sạch sẽ khi xuống núi, nhưng cô chắc không để ý rằng đó là loại tuyết có độ dính cao, tuyết tro xanh. – Orianna lau chiếc li, vừa giải thích cho cô gái trẻ nghe.

– Và thưa đôi cánh của Demacia, ngọn gió nè
đã đưa cô tới đây – Orianna tiếp kiến
nói với giọng đều đều của mình.

Cô gái hạ chiếc mũ trùm xuống, đó là Quinn, và có nhẽ
không phải nói gì thêm, cái tên đôi cánh của Demacia đã nói lên tất cả. Quinn đẩy chiếc ly đã uống cạn về phía Orianna, hỏi thêm:

– Orianna, sao cô biết là tôi vậy, tôi đã khéo che hết khuôn mặt, giọng cũng đã cố nói cho khác mà.

– Đầu tiên, tôi biết cô là người của Demacia. Và cô biết đấy, không phải vị khách nè
của tôi cũng đi như mèo và chọn những điểm mù để di chuyển. Và trên hết, đâu phải ai cũng mang theo mình chú chim huyền thoại Valor chứ.

Quinn vỗ tay, cô gọi thêm một ly rượu loại mạnh, và là ly đúp.

Quinn nhận lấy đồ uống của mình. Không như lúc vừa nãy nói chuyện với Orianna, cô giờ trở nên mơ màng, vẻ tự tin mạnh mẽ đã biến mất. Cô cởi hẳn chiếc áo choàng, đặt nó vào chiếc ghế kế bên. Lần này, cô không còn bộ giáp, không còn chiếc cung quen thuộc, chỉ là một chiếc quần bò, một chiếc áo len với một cái áo có cổ cài kín bên trong, hông đeo một chiếc túi da với biểu tượng Demacia trên đó.

Quinn lại trở nên mơ màng hơn, cô nhấp nhấp chút rượu, mặt cô nhăn lại, rồi lại dãn ra, rồi lại mơ màng. Quả thực Quinn không phải là một người giỏi uống, rồi thứ nước có nồng độ mạnh vậy cô đã thấy say khi ngửi chứ đừng là uống nó. Nhưng cô phá lệ, cô ngửa cổ, tu cái ực. Mặt cô nhăn hết vào, tay dốc ngược cái ly, rồi khà một tiếng. Họng cô như đang xé ra, cô bắt đầu ho, vị nồng đưa lên trên, cô lại nhăn mặt vào, tay còn lại nắm chặt lại, hai chân đan vào nhau. Khi cái cay của rượu chỉ còn là dư vị trên đầu lưỡi, cô giống như một tay sành rượu lâu năm, cô nhắm mắt lại, đầu khẽ gật như khen: “ưm, được lắm, đáng tiền và sức khỏe lắm”.

Orianan quay lại khi chiếc ly đã hết sạch. Orianna đứng đó, lau những chiếc ly vừa rửa sạch. Cả 2 im lặng, Orianna mở lời:

–  Quinn, cô có biết là những người tìm đến rượu luôn có những người cảm thấy bế tắc trong cuộc sống không.

– có nhẽ
đúng với tôi – Quinn cúi đầu, miệng nhếch lên – Tôi muốn một li đúp nữa.

– Xin đợi tôi chút – Orianna quay cầm lấy chiếc ly, rót lấy một ly đúp, đặt xuống bàn cùng một lát chanh vàng – Khi uống ly này, cô hãy ngậm miếng chanh đào này, vị cay sẽ giảm đi đôi chút.

– Chà, đúng thật. Cho tôi thêm một ly đúp nữa đi, tôi đang vui lắm đây.

Orianna lại lấy, và đến ly thứ 3 này. Quinn trở nên quay quay. Mặt cô ửng đỏ, và cô bắt đầu nói:

– Tôi kể cô nghe câu chuyện đời tôi nhé. Một cô bé ước mơ nối tiếp giấc mơ anh hùng của người anh. Rồi sao, cô bé trở thành anh hùng thật, trở thành một biểu tượng. Và rồi sao nữa, cô bé được triệu tập bởi lực lượng tối cao, để một lần nữa chứng tỏ rằng cô chính là một vị anh hùng, để mọi người biết đến. Nhưng giờ sao, cô bé chỉ là một vị anh hùng bị lãng quên, và khi người ta nhắc đến cô, chỉ là một cô bé với cái gì đó mà thôi. cả thảy chỉ là về một con bé vô dụng với phần còn lại thế cục đầy vô vọng.

2 dòng lệ như muốn tuôn ra từ khóe mắt Quinn. Nhưng Quinn là ai, là cô nàng anh dũng nhất, là cô nàng dám vượt lên trước cánh mày râu để xông pha chiến trường, và như thế, cô không được khóc, không được mềm yếu.

Orianna đẩy về phía Quinn một chiếc ly. Chiếc ly cao và to hẳn lên, thứ chất lỏng bên trong đó là khôn cùng
màu sắc. Quinn xua tay, cô nói cô say lắm rồi, cô chẳng thể
uống. Orianna cam đoan thứ nào là không làm cô say, nó chỉ làm cô dễ chịu tí chút thôi.

Quinn bắt đầu uống. Hớp đầu tiên, vị ngọt chảy vào họng cô, cô thú nhận
với nó. Hớp thứ 2, nó lại có vị mạnh mẽ như thứ rượu mạnh vùng Freljord lạnh giá, vị nồng và mạnh lan khắp miệng cô. Hớp thứ 3 lại có chút đắng chát, nhưng chỉ nhẹ chút thôi, như là để tôn lên cái vị ngọt và mạnh từ đầu tới giờ. Hớp thứ 4, ôi đắng quá, đắng ngắt lại nhưng chỉ trong tích tắc, tiếp đó vị ngọt từ hớp đầu tiên quay trở lại. Vị ngọt lan tỏa, đọng lại rất lâu sau trên lưỡi của Quinn. Cơn say đã tan, đầu óc Quinn tỉnh táo hơn bao giờ hết.

Quinn bất ngờ: – Thứ nào tà tà
gì vậy, thật là tuyệt quá đi.

Orianna chống tay xuống bàn, sát mặt với Quinn, cô thì thầm:

– Tôi chỉ muốn làm một thứ khiến cô vui hơn thôi, và tôi vô tình làm một thức uống giống với thế cục cô vậy.

Orianna lùi người lại:

– Cô thấy vị ngọt đầu tiên không, đó chả phải như giấc mơ thưở bé sao, khi cô muốn phiêu lưu, muốn làm anh hùng hơn bất cứ ai. Rồi vị mạnh đó, đấy chả phải là Quinn mạnh mẽ trên chiến trường sao. Để rồi qua nhiều trận chiến, có được có mất, nó đắng cay nhưng lại làm cho những gì cô đạt được thêm ý nghĩa. Và giờ đây, nhìn cô xem, cô suy sụp rồi đấy. Nhưng hãy nhớ lại vị cuối cùng của thứ cô khen tuyệt trần
kia, nó tuyệt trần
nhưng vẫn đắng, để rồi ngọt và đọng lại sâu hơn bao giờ hết. Cô hãy như vậy đi, đứng dậy đi nào, để biến cái tên Quinn vô vộng thành Quinn mà ai cũng biết, một Quinn theo đuổi giấc mơ anh hùng thưở bé, để cho cái tên Quinn trở thành niềm kiêu hãnh, là động lực của những đứa trẻ ở quê nhà Demacia.

Quinn gục xuống, cô khóc như một đứa trẻ, tiếng khóc to và mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô khóc như thể đã kìm nén bấy lâu. Cô nhấc người dậy, đón nhận chiếc khăn tay từ Orianna, cô lau đi nước mắt. Khi nước mắt đã khô, cô để lại tiền, cùng lời cảm ơn và lời hứa lần gặp tới, cô sẽ ra cái vẻ lại chiếc khăn tay đã được giặt sạch, khi cô trở thành một biểu tượng vĩnh cửu của Demacia.

Quinn bước ra cửa, Lulu đã đứng ở đó, Valor đã đợi sẵn ở trên cây gậy của Lulu, mỏ vẫn còn cố nuốt nốt những mẩu thức ăn nhỏ. Lulu cười: “Lulu của Gragass’Bar sẵn sàng phục vụ quí khách”.

Quinn cùng Valor chuẩn bị lên đường quay về Demacia, hành đệ trình dài nào là của cô đã tìm được câu ra cái vẻ lời. Orianna bước lại từ sau, nói:

– Quinn, thức uống cuối cùng cô đã nếm, đó là món mới trong thực đơn của chúng tôi, LIFE.

– Không – Quinn quay mặt lại, ánh mắt cô quả quyết hơn bao giờ hết – Hãy gọi nó là Permanet (Vĩnh cửu), vì đó là Quinn, đôi cánh của Demacia.

– Theo ý cô – Gragass hét lên.

Khi thông phong
Quinn đi xa, khi ngày làm việc dài kết thúc, khi những chiếc ghế cuối cùng được xếp lên bàn, Gragas lắng nghe câu chuyện của Orianna về tối nay, tay còn lại kéo tấm chăn che lên người cô nhóc Lulu đang say sưa ngủ. Gragas thở dài:

– Orianna, cô biết không, nơi đây  có những lúc như bệnh viện dã chiến vậy. Như tối nay vậy, Quinn là một người lính bị thương, một vết thương sâu, và chúng ta, đặc biệt là cô đấy Orianna, cô là bác sĩ của cái bệnh viện này, cô đã cứu lấy cô ấy, cô đã cho cô ấy thấy tia hi vọng để sống tiếp đấy.

– Tôi như bữa nay
cũng nhờ có anh đấy ông chủ. Cái hôm tôi lần đầu đến đây, nhờ có anh mà tôi đã được cứu chữa. Giờ tôi chỉ đi theo con đường của anh mà thôi. Hãy nhìn nơi nào là xem, nó bề bộn dù chúng ta có dọn dẹp như nào, và mới vài tháng thôi, bức tường dường như đã có rêu rồi, nó quả thực là một bệnh viện dã chiến. Và tôi, sẽ cùng anh và cô nhóc này, chúng ta sẽ cứu lấy những bệnh nhân đấy.

Cả 2 im lặng. Gragas cười lớn sau hồi lâu, lão lay lay đánh thức Lulu dậy. Gragas tuyên bố:

– Với tư cách là ông chủ quán này,tôi sẽ đổi tên quán thành “The Hopeless” . Đừng cười, chúng ta sẽ dùng cái tên nghe thảm hại nhất, để tập hợp những người thảm hại nhất, và giúp họ thành những con người vui vẻ, toại nguyện
nhất trên mảnh đấy Valoran này. Và còn nữa, hãy chờ xem, lần đầu tiên, khắp Valoran sẽ có một quán Bar di động.

Và như vậy, “The Hopeless” ra đời.

 – Còn Tiếp – 

Đôi điều cần nói từ Guidegame.vn:
Mẫu truyện nào là đặc biệt đánh vào tâm lý người đọc cũng như những cảm xúc mạnh mẽ về tình cảm nhân vật. Điều đó đã khiến Guide Game quyết định không chèn hình minh họa vào bài để đặc biệt khiến người đọc có thể tự liên tưởng và không ngắt mạch cảm xúc. tâm thành cám ơn các bạn đã theo dõi

– Member T.M của Guide Game –

Mọi bài viết, mẩu chuyện, bộ truyện về Liên minh xin vui lòng gửi về hộp thư khoadotran@gmail.com. Cám ơn các bạn đã tham gia
Mọi bài viết, mẩu chuyện, bộ truyện về Liên minh đăng trên Guidegame.vn  xin vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.

Để lại một trả lời

Vui lòng nhập bình luận của bạn!
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây